Bokmålsordboka
tilhogge, tilhugge
дієслово
| інфінітив | теперішній | минулий | теперішній доконаний | імператив |
|---|---|---|---|---|
| å tilhogge | tilhogger | tilhogdetilhogg | har tilhogd | tilhogg! |
| å tilhugge | tilhugger | tilhugdetilhugg | har tilhugd | tilhugg! |
| tilhugget | har tilhugget | |||
| дієприкметник минулого часу | дієприкметник теперішнього часу | |||
|---|---|---|---|---|
| чоловічий / жіночий рід | середній рід | означена форма | множина | |
| tilhogd + іменник | tilhogd + іменник | den/det tilhogde + іменник | tilhogde + іменник | tilhoggende |
| tilhugd + іменник | tilhugd + іменник | den/det tilhugde + іменник | tilhugde + іменник | tilhuggende |
| tilhugget + іменник | tilhugget + іменник | den/det tilhuggede + іменник | tilhuggede + іменник | |
| den/det tilhuggete + іменник | tilhuggete + іменник | |||
Значення та вживання
Приклад
- steinene må tilhogges for å passe til hverandre