Bokmålsordboka
knockout 2
прикметник
| однина | множина | ||
|---|---|---|---|
| чоловічий / жіночий рід | середній рід | означена форма | |
| knockout | knockout | knockout | knockout |
Значення та вживання
- gjort kampudyktig;slått bevisstløs
Приклад
- slå noen knockout
- i overført betydning: helt utenfor;knekt
Приклад
- bli knockout av varmen