Bokmålsordboka
hundjage
дієслово
| інфінітив | теперішній | минулий | теперішній доконаний | імператив |
|---|---|---|---|---|
| å hundjage | hundjager | hundjaga | har hundjaga | hundjag! |
| hundjagde | har hundjagd | |||
| hundjaget | har hundjaget | |||
| дієприкметник минулого часу | дієприкметник теперішнього часу | |||
|---|---|---|---|---|
| чоловічий / жіночий рід | середній рід | означена форма | множина | |
| hundjaga + іменник | hundjaga + іменник | den/det hundjaga + іменник | hundjaga + іменник | hundjagende |
| hundjagd + іменник | hundjagd + іменник | den/det hundjagde + іменник | hundjagde + іменник | |
| hundjaget + іменник | hundjaget + іменник | den/det hundjagede + іменник | hundjagede + іменник | |
| den/det hundjagete + іменник | hundjagete + іменник | |||
Значення та вживання
brutalt jage noen bort;
skysse av gårde;
kjeppjage
Приклад
- han ble hundjaget fra gården